Labels

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Công cha như núi...

Cách đây vài năm, tôi gặp một người đàn ông đặc biệt. Ông ở Quảng Ngãi vào TP.HCM đạp xích lô.

 

 

Đọc E-paper

 

Buổi tối ông chạy tới dãy nhà trọ đưa cho một cậu học sinh lúc gói xôi nóng, khi ổ bánh mì để cậu lót lòng học khuya. thế ra ông có cậu con trai học rất giỏi, vào tỉnh thành thi đậu ngay vào trường phổ quát chuyên, rồi tiếp kiến đoạt giải thưởng toán nhà nước. Người cha đã quyết định bán ruộng ở quê, cho con một số tiền để trụ lại tỉnh thành, và ông cũng vào theo, đạp xích lô kiếm thêm tiền cho con ăn học.

Sau mỗi ngày cần lao, ông lại ghé thăm và khích lệ con ráng học tốt. Những lúc ấy con đạp xích lô, chở cha đi dạo một lúc để cha con, tâm tư. Và động lực độc  lắp đặt camera quan sát  nhất vô nhị để ông vượt qua cuộc sống cực nhọc, phải ở xa con vì không đủ tiền ở chung là những giải thưởng toán học con trai đạt được.

Câu chuyện của ông làm tôi nhớ đến cây vợt nữ Maria Sharapova, cô gái số 1 của làng tennis thế giới đã lên đỉnh quang vinh từ sự khởi đầu hy sinh của người cha.

Cha của cô gái vàng này đã đem cô đến nước Mỹ năm cô 9 tuổi, nhận làm những công việc tuỳ thuộc vất vả để lấy tiền đóng học phí cho con gái khi cô chưa được nhận học bổng của trường đào tạo thể thao IMG có mức học phí 35 ngàn đô la/năm.

Người cha cũng không được sống cùng con, chọn một căn phòng với giá thuê rẻ mạt để dồn hết tiền cho con có điều kiện ăn học, tập tành tốt nhất. căn số đã mỉm cười với những "núi Thái Sơn" khi những người con "vàng" đã trả được ơn đấng sinh thành cũng bằng sự bền chí học tập, đoàn luyện để nên danh trong từng lớp.

Một người bạn vừa qua Mỹ thăm con du học, kể, chị khôn cùng bất thần khi bắt gặp con cái của hai doanh gia rất nức tiếng ở Việt Nam cũng đang du học bên ấy, tận mắt thấy các "cậu ấm" ngoài giờ đi học nhận làm những công việc bán thời kì như tài xế chở khách từ khách sạn ra trường bay, mở cửa cho khách ở các khách sạn 4 - 5 sao ở trọng tâm tỉnh thành, phục vụ văn phòng của các tập đoàn kinh dinh lớn...

Các bạn trẻ ấy không cần đi làm kiếm tiền, vì đã được gia đình chu cấp, nhưng vẫn phải đi làm theo đề nghị của bố mẹ, rằng "đi một ngày đàng, học một sàng khôn". Khỏi nói ra cũng biết đó là một sự hy sinh về ý thức, bởi khi thắt những đứa con cưng của mình cần lao tuỳ thuộc, cọ xát với những xã hội phức tạp trong một từng lớp xa lạ thì họ sẽ lo âu, "xót ruột" đến thế nào, nhưng vẫn phải làm để con thật sự trưởng thành, hiểu được mọi giá trị của cuộc sống dù rất vụn vặt.

Những câu chuyện này làm tôi rất thấm tháp  camera quan sát  khi chính mình phải nghe một câu hỏi của một người mẹ, rằng chị ấy đã làm gì sai, đã lo cho con khôn cùng nhưng "sản phẩm con người" của chị hỏng, vô phương cứu chữa. Đứa con trai độc nhất vô nhị từ nhỏ đã được mẹ thả lỏng, chơi với bạn xấu đến nỗi phải bỏ học giữa chừng.

Lớn lên cậu ấy vướng vào ma túy, nghiện ngập đến sinh bệnh, sức khỏe yếu đến mức chẳng thể tự cần lao kiếm sống. Người mẹ đã rứa bằng tiền và quyền tôn tạo những khuyết thiếu của đứa con trước dư luận từng lớp. Con học hành dở dang, chị vẫn mua được bằng tốt nghiệp phổ quát, rồi đẩy con vào đại học đương thứ và lại cũng có được tấm bằng tốt nghiệp ngành này, ngành khác.

Nhưng con chẳng thể đi làm, chị mua đất mở nhà hàng cho con mang danh quản lý, ai cũng mừng con chị đã qua được tuổi u tối nhất. Nhưng thực tiễn chị phải thuê người quản lý việc kinh dinh nhà hàng. Rồi chị nhắm một đứa con gái xinh đẹp ở quê, nuôi cô gái ăn học đến hết đại học và cưới cô gái ấy cho con trai mình.

hiện thời chị đã có cháu nội mũm mĩm, xinh đẹp. Bạn bè lại chúc hạ, ai ngờ chị khóc mà nói rằng, đứa con ấy ngoài 30 tuổi vẫn chứng nào tật nấy, cá độ bóng đá thua 3 tỷ đồng. Khi bọn từng lớp đen đến đòi nợ, khuấy rối, chị mới hiểu ra, tuốt luốt những bài toán của người mẹ thương con vẫn không có được đáp số đúng.

Ai cũng hiểu chỉ cần chị buông tay, vi la ấy, đất đai ấy, cơ nghiệp ấy, đứa con trai hư sẽ bán hết để thỏa mãn thói nghiện ngập, bài bạc của nó. Đáp số chị ấy muốn tìm, chính chị không tìm được.

Chị không hiểu, khi đã quyết định sinh ra một đứa con, cái nghĩa vụ trước tiên là sống kiểu mẫu, làm ăn chân chính để có thể để lại trong tâm não đứa con một ý kiến sống đúng đắn, một cách cư xử đúng đắn với từng đồng bạc đem về gia đình. Điều tối thiểu ấy chị đã xem nhẹ, giờ hối thì đã muộn.

Tags: lap dat camera | lap dat camera quan sat | camera quan sat | lap dat camera gia re camera quan sat gia re | tong dai dien thoai lap dat tong dai dien thoai

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Tổng số lượt xem trang