(TNO) Đại học không phải là con đường duy nhất đi đến thành công! Điều này được chứng minh qua nhiều tấm gương bạn trẻ đã dấn thân vào cuộc sống và tìm cho mình một con đường khác hạp hơn để thực hành ước mong.
Nhiều con đường để đi Đỗ Thị Bích Phượng (28 tuổi, ở Lũy Bán Bích, P.Phú Thạnh, Q.Tân Phú, TP.HCM) từng thi đại học (ĐH) năm 2004 san sớt: “Lúc biết không đậu ĐH, cũng suy sụp lắm nhưng tôi quyết định ôn thi lại. Thời kì rảnh, tôi tham dự sinh hoạt đoàn tại Quận đoàn Phú Nhuận, bất thần đây lại là môi trường giúp tôi định hướng được nghề nghiệp”. Sau một năm đi làm trong môi trường đoàn, Phượng thay đổi quyết định ban sơ. Cô đăng ký tham gia dự tuyển kỳ thi ĐH đương nhiệm để có nhiều dịp cọ xát trong công việc mới, tạo hứng thú cho bản thân, đồng thời trang trải hoài sinh hoạt cho vừa sức. Với núm không ngừng, hiện nay Phượng đang công tác tại một cơ quan nhà nước trên địa bàn Q.Phú Nhuận và giữ chức vụ mấu chốt trong công tác của đoàn thể. Công việc và thu nhập của bạn khá ổn định. Khi ổn định, Phượng lại tiếp chuyện học thêmhttp://thietbithanglong.Vn/dich-vu/lap-dat-camera-quan-sat-gia-re-tai-ha-noimột bằng ĐH nữa để phục vụ tốt hơn cho công việc chuyên môn của mình. Hao hao, bạn Phan Văn Bá (26 tuổi, thị trấn Hương Khê, Hà Tĩnh) thi vào Trường ĐH Công nghệ thông báo, ngành kỹ thuật phần mềm năm 2007.
Năm đó, Bá thi được 19 điểm, thiếu 1 điểm so với điểm chuẩn của ngành này. Tuy nhiên, với số điểm đó, Bá có thể xét tuyển nguyện vọng 2 vào nhiều trường ĐH khác, nhưng bạn đã không làm như vậy.
Được gia đình đồng ý, Bá khăn gói vào TP.Biên Hòa (Đồng Nai) học nghề tu tạo điện thoại. Vừa học Bá vừa đi làm thêm để kiếm thêm thu nhập nuôi sống bản thân. Hai năm sau khi tay nghề đã vững, Bá quyết định về quê lập nghiệp. “Lúc đầu, mình chỉ nghĩ sẽ đi làm mướn cho một cửa hàng nào đó nhưng nghĩ suy lại Bá đã tự mở một cửa hàng cho mình bằng số vốn tích góp được và sự hỗ trợ từ gia đình”, Bá nói về quyết định của mình. Sau gần 4 năm kinh doanh,tổng đài điện thoạiBá đã có thể sống được với nghề. Giờ đây, ít ai biết được Bá là ông chủ của hai cửa hàng mua bán và sang sửa điện thoại di động. Bền chí với mê say Nhớ về khoảng thời gian vừa học vừa làm, Phượng chia sẻ thêm: “thời kì đầu vừa đi làm vừa đi học, tôi cảm thấy bị đuối sức vì không biết xếp đặt thời kì sao cho hợp lý để hoàn thành tốt cả hai nhiệm vụ”. Trong khi đó, Bá lại sang trọng những ngày tháng học nghề khó nhọc nơi đất khách. Hằng ngày, cứ 5 giờ sáng Bá với chiếc xe đạp cà tàng xuất hành đi làm, tối khoảng 6 giờ về tới phòng trọ; có lúc hàng nhiều làm tới 22- 23 giờ đêm để kịp giao cho khách. Cũng có khi cần một chút may mắn, như trường hợp của bạn Sú Hứng Dậu (29 tuổi, Xuân Lộc, Đồng Nai) từng rớt ĐH năm 2003. Buồn chán Dậu đi học tiếng Hoa, trang bị cho mình một ngoại ngữ.
Một lần thăm bạn thời đi nghĩa vụ quân sự, Dậu thấylap dat camerađám đông đang phỏng vấn nên tới xem thử. Tuy không có hồ sơ nhưng nhờ biết tiếng Hoa nên anh được nhận vào một công ty (ở Nhơn Trạch, Đồng Nai) làm thử. Sau 2 năm đầu khó nhọc, nhờ tính cầu tiến, chịu học hỏi, anh Dậu được công ty cử đi nước ngoài du học. Sau khi hoàn thành khóa học, anh được bổ dụng vào chức trưởng phòng quản lý của công ty này với mức lương 17 triệu đồng/tháng.(Còn tiếp)
Bảo Ngọc - Hữu Thành | ||||||||||||||||||||||