Đến trường giao hội, nhận lớp, nhận cô... Mà trên đường về cứ ríu rít như con chim lap dat camera quan sat tai ha noi non, hết kể chuyện lớp, chuyện bạn mới quen, chuyện xếp hàng tập khai trường, lại đến chuyện cô giáo rất trẻ, rất xinh... Đôi mắt bé long lanh, cả gương mặt sáng bừng lên niềm vui, nhìn thật đáng yêu. Cả nhà bận rộn chuẩn bị cho bé vào lớp 1, đồng phục mới, giày dép, cặp, sách vở mới, rồi chụp ảnh, đưa lên Facebook... Đúng là một sự kiện trọng đại. Ông bà, ba má đều lap dat camera quan sat gia re mừng vì bé thích đi học. Còn con chị thì buông ngay một câu đầy kinh nghiệm: Chỉ được ba bữa là chán ngay ấy mà. Nghe mà buồn, nhưng sự thực đúng là như vậy. Chỉ mai mốt bước vào năm học là sẽ bị khép vào kỷ luật ngay. Ngồi trong lớp không được trò chuyện riêng, không được chạy ra khỏi chỗ giờ 5 phút... Một loạt những cái không lap dat camera gia re tai ha noi mà đối với những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi chơi như thế thật chẳng khác nào bị trói chân trói tay. Càng lên lớp trên càng thêm nhiều quy định, thiếu khăn đỏ, mặc đồng phục không đúng, không sơ-vin, không đi dép quai hậu, quên sách vở, thiếu đồ dùng học tập, chưa cắt móng tay... Vô thiên lủng những thứ nhỏ nhặt đó đều sẽ bị ghi lại để cuối tuần cô phê bình... Việc học lại càng vất vả. Mỗi ngày học 2 buổi thì cả 2 buổi đều gò lưng xuống bàn đánh vật với những con chữ. Giá kể một buổi học chữ, còn một buổi được học những môn vẽ, đàn, hát, múa, học bơi, thể dục nhịp độ... Thì có phải tốt không. Đằng này cả hai buổi đều học chữ. Muốn học các môn khác, thì lại phải tranh thủ sau giờ học hoặc thứ 7, chủ nhật. Cuối lap dat camera quan sat re nhat ha noi giờ chiều, đón con ở trường, mồ hôi mướt mải, ba má lại chở con tới lớp học hát, học thể dục tiết điệu... Chủ nhật lại đi học thêm tiếng Anh... Đã thế cứ phải cố cho được điểm 9 - 10 để được học trò giỏi, lap camera ha noi điểm 8 về là bác mẹ đã lảu bảu. Rồi phải đi học thêm để còn vào đội tuyển, thi học trò giỏi môn này, môn kia thì khi chuyển cấp mới được cộng điểm... Từng đấy chỉ tiêu, từng đấy yêu cầu, tham vọng của phụ huynh và càn đều chất cả lên vai đứa trẻ khiến đôi mắt trong vắt kia, khuôn mặt hồn nhiên kia rồi sẽ đầy âu lo, thắc thỏm. Thật buồn khi biết rằng cái niềm vui ngày trước nhất đến trường sẽ chẳng còn giữ được lâu nữa. Minh Anh |
Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013
Niềm vui chẳng được bao lâu
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét