(GDVN) - "Từng là 'sản phẩm' của nền giáo dục Việt Nam khi còn là học trò cắp sách đến trường, là 'khách hàng' của giáo dục Việt Nam khi bỏ công sức, tiền nong cho việc học hành của các con (và tới đây là các cháu), tôi đánh giá cao việc Bộ trưởng ban bố địa chỉ email với mong muốn nhận được nhiều ý kiến đóng góp của các tầng lớp quần chúng. # Cho ngành giáo dục nước nhà mà Bộ trưởng phụ trách. Cá nhân tôi xin hưởng ứng lời kêu gọi của Bộ trưởng bằng chính lá thư ngỏ này gửi đến Bộ trưởng". TS Lương Hoài Nam bày tỏ.
| Như báo Giáo dục Việt Nam đã đưa tin: tại hội nghị “Nâng cao chất lượng giáo dục Việt Nam” được Ủy ban TƯ chiến trận giang sơn Việt Nam tổ chức ngày 31/7, Phó chủ toạ nước Nguyễn Thị Doan đã nêu ý kiến tỷ lệ đỗ tốt nghiệp trên toàn quốc năm nào cũng 95 - 96%, chỉ độc nhất một năm thực hành cuộc vận động “hai không” là thắt chặt, có trường đỗ tốt nghiệp 10 - 20%, thậm chí có lớp không có học sinh nào đỗ. Liệu có thắt chặt mãi được không? Nếu “thắt” thì phải thắt khâu quản lý, “thắt” quá trình dạy và học để bỏ kỳ thi này. Quan điểm của Phó chủ toạ nước một lần nữa đưa vấn đề tranh luận giữa các nhà khoa học, các nhà sư phạm: Nên bỏ hay tiếp chuyện duy trì thi tốt nghiệp THPT? Ngày 15/7, hưởng ứng lời kêu gọi góp ý cho nền giáo dục Việt Nam của ông Bộ trưởng GD-ĐT Phạm Vũ Luận, TS Lương Hoài Nam có gửi một bức Thư ngỏ cho ông Bộ trưởng (qua email ông Bộ trưởng ban bố trên báo chí). Trong thư, TS Nam đã phân tích, kiến nghị về 8 vấn đề của giáo dục Việt Nam dưới góc nhìn của một người dân - khách hàng của giáo dục Việt Nam. "Có thể do công việc bận bịu, ông Bộ trưởng GD-ĐT chưa có thời gian nghiên cứu, phản hồi?!" TS Lương Hoài Nam cho hay. Với mong muốn đóng góp ý kiến cho ngành giáo dục nước nhà, và nhất là hiến kế trong công cuộc "Chấn hưng nền giáo dục" mà Bộ trưởng Phạm Vũ Luận kêu gọi. Trong bức thư của TS Lương Hoài Nam cũng đề cập và coi một cách toàn diện về việc có nên bỏ kỳ thi tốt nghiệp THPT hay không. Nhận thấy các vấn đề của giáo dục Việt Nam đã và đang được lãnh đạo Nhà nước, giới chuyên môn và đông đảo người dân quan tâm, TS Lương Hoài Nam đã gửi bức Thư ngỏ này mong muốn báo Giáo dục Việt Nam đăng tải đến độcthietbithanglong.Vngiả của báo Giáo dục Việt Nam. Báo Giáo dục Việt Nam xin trân trọng giới thiệu tuốt nội dung bức thư đến với độc giả. (Do nội dung của bức thư này khá dài nên chúng tôi sẽ đăng tải liên tục nhiều kỳ để quý vị tiện theo dõi):
Thưa Bộ trưởng, những bất cập của nền giáo dục Việt Nam đã được rất nhiều chuyên gia giáo dục và đông đảo người dân nêu ra liên tiếp trong hàng chục năm qua. Hiếm có một nước nào mà mỗi năm các kỳ thi tốt nghiệp, thi đại học lại trở thành các sự kiện đặc biệt, cuốn sự quan hoài rộng rãi của báo chí, người dân như ở Việt Nam. Các con của chúng tôi may mắn có điều kiện học trung học, dự bị đại học và đại học tại Singapore và Anh. Điều dị biệt rất dễ nhận thấy là ở các nước này nhà trường chẳng bao giờ tổ chức lễ khai giảng;đến kỳ thi hết cấp học, vào đại học báo chí của họ cũng chẳng đưa tin. Học trò cứ đến ngày đến giờ thì tới trường nhận sách giáo khoa, thời khóa biểu, làm quen với thầy cô, bạn bè cùng lớp rồi bắt đầu niên học mới. Việc chọn lựa, đăng ký trường, ngành, thông báo kết quả thi, các thời cơ học thay thế nếu chọn lọc ưu tiên không đạt... Đều được thực hành qua internet.Có cảm giác là nền giáo dục và chuyện đua ở các nước này đã đạt độ ổn định đến mức chẳng có gì để nói, để bàn, để bàn cãi nữa. Quả tình, cái gì mà năm nào cũng thế, "đến hẹn lại lên", “cứ thế mà làm” thì cũng không có gì để tầng lớp phải đặc biệt quan tâm nữa thật. Trong khi đó ở Việt Nam, hàng năm Bộ GD-ĐT đưa ra quy chế, hướng dẫn thi tốt nghiệp PTTH, mỗi năm một kiểu, lẩn quẩn mãi mà vẫn chưa ổn định được việc này. Ngay đến môn thi tốt nghiệp là những môn nào học sinh cũng không được biết trước, hằng năm phải chờ quyết định của Bộ. Cách làm này dẫn đến sự cố hằng trăm học sinh Trường PTTH Nguyễn Hiền ở TP Hồ Chí Minh xé đề cương môn Lịch sử ném tung tóe khi họ biếtkhông phải thi tốt nghiệp môn học này trong kỳ thi tốt nghiệp vừa rồi. Ở nước ta, chuyện giáo dục được quan hoài quanh năm và từ năm này qua năm khác. Nghĩ theo hướng tích cực, điều đó là vì người Việt Nam và cả từng lớp rất quan hoài đến việc học hành của trẻ nít. Nhưng cũng cần cầu mong dưới cả góc độ khác: phải chăng sự “quan tâm” đó thật ra là sự nhọc lòng do những bất cập của chuyện học hành, đua trong một nền giáo dục chưa tạo được sự yên tâm, tin tưởng.# Của cảclick heregiới chuyên môn lẫn người dân? nếu sự quan hoài đến giáo dục là hăng hái thì sự nhọc lòng lại mang tính bị động, nếu không phải bận tâm hoặc bớt phải nhọc lòng thì tốt hơn. Nhưng sự thật là cả giới chuyên môn và người dân nước ta không thể không nhọc lòng được. Và dưới góc nhìn nhất định, những buổi lễ khai giảng đầy cờ hoa, khẩu hiệu, các bài phát biểu dõng dạc không hẳn biểu lộ sự thỏa mãn, chấp nhận với thực trạng nền giáo dục, mà là để thêm một lần hạ kiên tâm nâng cao chất lượng dạy và học. Năm nào cũng như vậy, nhưng chưa thay đổi được bao nhiêu nên vẫn phải nối hạ quyết tâm. Nếu góc nhìn trên của tôi là chưa chính xác thì mong Bộ trưởng dung tha, nhưng tôi xin được biểu hiện một số điều mà nền giáo dục Việt Nam, theo tôi, đã và đang tạo ra sự bận tâm cho cả giới chuyên môn và người dân, như sau: 1. Kết cấu chương trình giáo dục phổ thông. Chương trình học phổ thông của ta quá nặng các môn tự nhiên (toán, lý, hóa), nhẹ các môn tầng lớp, giáo dục kỹ năng sống và làm việc (văn, sử, địa, ngoại ngữ, giáo dục giới tính, giáo dục công dân, kiến thức pháp luật, kỹ năng thuyết trình, làm việc theo nhóm, thể dục thể thao, v.V.). Phải việc học nặng các môn thiên nhiên chỉ hữu ích cho những người chọn các ngành khoa học tự nhiên khi vào Đại học và ra làm việc, thì các môn học xã hội, kỹ năng sống và làm việc hữu dụng cho cả đời người của mọi người, kể cả người theo các ngành khoa học thiên nhiên. Kiến thức về các lĩnh vực đó không bao giờ thừa, thường là thiếu hoặc rất thiếu. Không ít người có một đôi bằng đại học nhưng soạn một văn bản tiếng Việt đơn giản cũng không đạt. Không ít người khi xúc tiếp với đối tác nước ngoài, ngoài các vấn đề công việc ra chẳng biết trò chuyện gì.Không ít người chẳng thể thuyết trình hiệu quả trước đông người, kể cả về các vấn đề chuyên môn mà mình nắm vững. Không ít người biết chuyên môn, nhưng không thể đóng góp hiệu quả cho các hoạt động, đề án tập thể đòi hỏi sự san sớt, phối hợp, cộng hưởng. Không ít người thiếu hẳn những chuẩn mực đạo đức, văn hóa ứng xử, hiểu biết luật pháp tối thiểu sau khi ra trường. Theo một số thông báo đăng tải gần đây, 37% sinh viên ra trường không tìm được việc làm do thiếu hụt kỹ năng thực hành, 83% sinh viên ra trường bị các nhà tuyển dụng đánh giá thiếu kỹ năng sống. Đã phỏng vấn tuyển dụng hàng nghìn người trong 20 năm qua, tôi nghĩ những con số này có cơ sở và rất đáng lo ngại. Nhiều cơ quan, doanh nghiệp sau khi tuyển dụng sinh viên ra trường phải tổ chức đào tạo cho họ các kiến thức, kỹ năng căn bản mà đúng ra họ đã phải được chuẩn bị tốt trong những niên học đại học.
2. Sự cào bằng, áp đặt, thiếu tính hướng nghiệp của chương trình giáo dục. Sự cốtại đâyvideo clip "Kẻ biếng nhác" gần đây là một sự "nổi loạn", báo động về tình trạng học sinh mất niềm tin vào nền giáo dục Việt Nam. Tôi nghĩ rằng "Kẻ chây lười" không phải là học trò độc nhất mất niềm tin, chỉ có điều em này có khả năng và chừng độ bạo dạn để công khai miêu tả nghĩ suy, đánh giá của mình về nền giáo dục. Nhiều điều "Kẻ biếng nhác" nói đáng để các nhà quản lý giáo dục xem xét nghiêm trang thay vì chưng cho qua chuyện. Cách đây gần 10 năm, khi đang là học trò lớp 10 chuyên toán của một trường chuyên tại Hà Nội, con trai chúng tôi cũng tả sự mất niềm tin vào hệ thốnghttp://thietbithanglong.Vn/dich-vu/lap-dat-camera-quan-sat-gia-re-tai-ha-noigiáo dục Việt nam bình một bài cháu viết gửi đăng trên báo Thanh Niên. Thay vì mừng về sự "chín chắn", thể hiện "ông cụ non" của một đứa trẻ, vợ chồng chúng tôi tin rằng cần phải đưa cháu trở lại làm người học trò siêng năng, ham mê học hành. Nhưng vì cháu đã mất niềm tin vào cách dạy và học ở Việt Nam qua trải nghiệm của chính cháu và bạn bè, chúng tôi nghĩ, cách tốt nhất là để cháu trở thành học sinh của một nền giáo dục khác mà cháu tin và có ham học tập mạnh mẽ. Một khi chúng ta mất niềm tin vào một thứ, rất khó để chúng ta tiếp nhận nó một cách hiệu quả. Điều này rất nguy hiểm cho học trò với nhiệm vụ chính là học. Phải chăng cái làm cho học sinhmất niềm tin vào hệ thống giáo dục và chán học là sự cào bằng, tính áp đặt trong chương trình giáo dục và cách dạy? Mỗi đứa trẻ có những mặt mạnh, mặt yếu, xu hướng, năng khiếu riêng, nhưng trong hệ giáo dục hiện thời, với chương trình học giống nhau suốt cả 12 năm, các em có rất ít thời cơ tuyển lựa để học tốt hơn những môn học các em có khiếu và đỡ phải mất công, khổ sở với những môn học các em chẳng thể hấp thụ tốt vì các tố chất cá nhân chủ nghĩa (hoặc nhiều khi chỉ đơn giản làcác em không thích các môn học đó). Kiến thức là vô tận, nên, đề nghị phát triển toàn diện con người không đồng nghĩa với việc bắt học sinh phải học những môn học phổ thông mà khả năng thu nạp của các em rất hạn chế. Nhớ lại, khi học cấp 3 chúng tôi được (phải?) học môn nhạc. Đối với tôi, đó là một cực hình, tôi chẳng thể nào phân biệt được nốt nhạc này với nốt nhạc kia. Ở lứa tuổi đó, năng khiếu âm nhạc nếu có thì đã có rồi, nếu đã không có thì cũng chẳng thể tạo ra được, vậy thì bắt tôi học nhạc để làm gì?Nếu được lựa chọn, tôi đã dùng thời kì học nhạc để học môn khác nhiều hơn. Khi so sánh với một số hệ giáo dục khác mà học sinh có quyền chọn lựa môn học (sẽ nêu dưới đây), tính hướng nghiệp cho học trò trong chương trình phổ thông của ta quá ít, làm cho các em phải học nhiều thứ không cần thiết, học ít các thứ cần thiết (cho nghiệp sẽ chọn). Con gái chúng tôi học xong lớp 8 ở Việt Nam thì đi Singapore học tiếp trung học với chỉ 7 môn học, trong khi các bạn của cháu học lớp 9 ở Việt Nam với 12-13 môn. Con trai chúng tôi đang học giữa lớp 10 thì được nhận vào học dự bị đại học ở Anh với 6 môn học (do cháu tự chọn), chỉ bằng một nửa số môn cháu học ở Việt Nam. Chương trình phổ thông giống nhau cho tuốt tuột học trò trong cả 12 năm học là sự hoang toàng thời gian, sức học cho học trò, phí phạm công sức, tiền nong cho các gia đình và toàn từng lớp. Theo tôi được biết, có rất ít nước trên thế giới còn theo hệ thống giáo dục phổ biến kiểu như vậy. Còn nữa... |
0 nhận xét:
Đăng nhận xét